Buitruonglinh – cái tên được kỳ vọng và ứng cử viên nặng ký cho vị trí cao nhất tại Anh Trai Say Hi 2025. Tại chung kết, trở lại với thứ âm nhạc cảm xúc nhất của mình, Buitruonglinh mang “Đường Chân Trời” đến với khán giả, hãy cùng BlogAnChoi tìm hiểu nhé!
Ngay từ những ngày đầu của Anh Trai Say Hi 2025, Buitruonglinh đã được xem là nhân tố nổi bật nhất cuộc thi – cái tên gợi nhắc đến hình ảnh một hitmaker có khả năng biến cảm xúc thành giai điệu, biến những câu chuyện bình thường thành những ca khúc khiến người nghe phải dừng lại vài giây để thở. Anh không xuất hiện bằng sự hào nhoáng, cũng không cố gây chú ý bằng drama hay lời nói đao to búa lớn, mà chọn cách khiến người ta nhớ bằng âm nhạc, bằng những bản ballad buồn đến mức chỉ cần nghe một đoạn thôi là tim tự dưng hơi nhói. Đó là thứ làm nên thương hiệu Buitruonglinh, thứ khiến khán giả kỳ vọng rằng anh sẽ là chủ nhân chiếc cúp quán quân năm nay.
Buitruonglinh cái tên được kỳ vọng từ những ngày đầu (Nguồn: internet)
Khán giả mong anh hát nhạc buồn và anh biết điều đó. Không cần thử nghiệm táo bạo hay chuyển hướng quá xa, Buitruonglinh bước vào chung kết với lựa chọn được mong chờ nhất, trở lại với ballad – thể loại đã đưa tên tuổi anh vào playlist của hàng triệu người. Và rồi ca khúc Đường Chân Trời cất lên, nhẹ thôi, mà sâu. Một câu chuyện tình yêu kết thúc trong yên lặng, không trách móc, không oán hờn, chỉ là không còn đi chung đường nữa. Chàng trai vẫn thương, vẫn nhìn theo người con gái mình không còn nắm tay, còn người con gái ấy vẫn là hình bóng ở cuối chân trời, thấy được nhưng không chạm được. Đó là cái buồn không ồn ào, không bi lụy, nhưng dai dẳng y như những ký ức cũ chưa bao giờ thực sự khép lại.
Sân khấu đêm chung kết của Buitruonglinh tối giản, tinh tế, tập trung vào cảm xúc. Một cây đàn piano giữa nền đen, vài khối đá nhìn lạnh nhưng đổ bóng rất đẹp, làn khói trắng mờ như hồi ức đang tan và màn LED kéo dài một đường chân trời xa hút. Không kĩ xảo phức tạp, không quá nhiều đạo cụ, nhưng chính sự tiết chế ấy lại khiến không gian trở nên rộng hơn, sâu hơn. Khi anh mở đầu bằng khoảnh khắc tự đàn, tự hát, sân khấu gần như bất động. Khán giả không còn nhìn sân khấu, họ nhìn vào câu chuyện trong bài hát.
Tiết mục solo “Đường Chân Trời” (Nguồn: internet)
Giọng hát của Buitruonglinh không cầu kỳ, không gằn mạnh, không chạy nốt khoe kỹ thuật mà mềm, tròn, thủ thỉ như đang kể một chuyện cũ cho người nghe. Chính sự giản dị đó lại là điều khiến màn trình diễn chạm đến nhiều người. Nó giống như một lá thư chưa được gửi, một lời yêu còn dang dở, một tin nhắn đã gõ ra rồi xoá. Đường Chân Trời không lên cao dữ dội, không kết thúc bùng nổ, nhưng lại để lại dư âm dài đến mức bài hát kết thúc rồi mà cảm xúc vẫn ở đó, lơ lửng như khói.
Buitruonglinh trở lại với thể loại thế mạnh của mình (Nguồn: internet)
Điều đáng nói là bài hát không chỉ dừng ở nỗi buồn. Buitruonglinh gửi vào đó một lời nhắn nhẹ mà đẹp: nếu đã từng đánh mất nhau, nhưng sau cùng nhìn lại vẫn thấy thương, vẫn còn muốn quay lại, vẫn còn dõi theo nhau trong im lặng thì có lẽ nên cho cảm xúc ấy một cơ hội lần nữa. Yêu mà, đôi khi chỉ cần một bước thôi là gặp lại. Và nếu còn hy vọng đừng để nó trôi đi như đường chân trời luôn ở trước mắt nhưng không ai đủ can đảm để tiến tới.
Buitruonglinh mang đến màu sắc âm nhạc đầy cảm xúc (Nguồn: internet)
Đêm chung kết không chỉ là một sân khấu với anh, nó giống như một điểm khởi đầu mới. Anh không chỉ hát để thể hiện, anh hát để chia sẻ, để nói hộ những người từng tiếc nuối, từng yêu mà lỡ nhau. Và khi cả khán phòng nín lặng, rồi vỡ oà bằng những tràng pháo tay cuối bài, đó là minh chứng rõ nhất cho việc Buitruonglinh không cần chiêu trò, không cần cao trào chỉ cần một bài hát đúng tâm, đúng màu, đúng anh.
Một số nội dung khác tại BlogAnChoi:
Bài hát Đêm Giáng Sinh Mùa Hạ Bản tình ca hứa hẹn ‘gây bão’ mùa giáng sinh của LiveStage 4 Anh Trai Say Hi 2025
Bài hát Dẫu Có Đến Đâu Anh Trai Say Hi 2025: Khi âm nhạc hóa thành lời nguyện cầu cho tình yêu
Chung kết “Anh Trai Say Hi 2025”: Buitruonglinh chọn trở về ballad
Ngay từ những ngày đầu của Anh Trai Say Hi 2025, Buitruonglinh đã được xem là nhân tố nổi bật nhất cuộc thi – cái tên gợi nhắc đến hình ảnh một hitmaker có khả năng biến cảm xúc thành giai điệu, biến những câu chuyện bình thường thành những ca khúc khiến người nghe phải dừng lại vài giây để thở. Anh không xuất hiện bằng sự hào nhoáng, cũng không cố gây chú ý bằng drama hay lời nói đao to búa lớn, mà chọn cách khiến người ta nhớ bằng âm nhạc, bằng những bản ballad buồn đến mức chỉ cần nghe một đoạn thôi là tim tự dưng hơi nhói. Đó là thứ làm nên thương hiệu Buitruonglinh, thứ khiến khán giả kỳ vọng rằng anh sẽ là chủ nhân chiếc cúp quán quân năm nay.
Buitruonglinh cái tên được kỳ vọng từ những ngày đầu (Nguồn: internet)
Khán giả mong anh hát nhạc buồn và anh biết điều đó. Không cần thử nghiệm táo bạo hay chuyển hướng quá xa, Buitruonglinh bước vào chung kết với lựa chọn được mong chờ nhất, trở lại với ballad – thể loại đã đưa tên tuổi anh vào playlist của hàng triệu người. Và rồi ca khúc Đường Chân Trời cất lên, nhẹ thôi, mà sâu. Một câu chuyện tình yêu kết thúc trong yên lặng, không trách móc, không oán hờn, chỉ là không còn đi chung đường nữa. Chàng trai vẫn thương, vẫn nhìn theo người con gái mình không còn nắm tay, còn người con gái ấy vẫn là hình bóng ở cuối chân trời, thấy được nhưng không chạm được. Đó là cái buồn không ồn ào, không bi lụy, nhưng dai dẳng y như những ký ức cũ chưa bao giờ thực sự khép lại.
Khi cảm xúc hóa thành âm nhạc: Buitruonglinh bước “Đường Chân Trời” tại Chung kết Anh Trai Say Hi 2025
Sân khấu đêm chung kết của Buitruonglinh tối giản, tinh tế, tập trung vào cảm xúc. Một cây đàn piano giữa nền đen, vài khối đá nhìn lạnh nhưng đổ bóng rất đẹp, làn khói trắng mờ như hồi ức đang tan và màn LED kéo dài một đường chân trời xa hút. Không kĩ xảo phức tạp, không quá nhiều đạo cụ, nhưng chính sự tiết chế ấy lại khiến không gian trở nên rộng hơn, sâu hơn. Khi anh mở đầu bằng khoảnh khắc tự đàn, tự hát, sân khấu gần như bất động. Khán giả không còn nhìn sân khấu, họ nhìn vào câu chuyện trong bài hát.
Tiết mục solo “Đường Chân Trời” (Nguồn: internet)
Giọng hát của Buitruonglinh không cầu kỳ, không gằn mạnh, không chạy nốt khoe kỹ thuật mà mềm, tròn, thủ thỉ như đang kể một chuyện cũ cho người nghe. Chính sự giản dị đó lại là điều khiến màn trình diễn chạm đến nhiều người. Nó giống như một lá thư chưa được gửi, một lời yêu còn dang dở, một tin nhắn đã gõ ra rồi xoá. Đường Chân Trời không lên cao dữ dội, không kết thúc bùng nổ, nhưng lại để lại dư âm dài đến mức bài hát kết thúc rồi mà cảm xúc vẫn ở đó, lơ lửng như khói.
Buitruonglinh trở lại với thể loại thế mạnh của mình (Nguồn: internet)
Điều đáng nói là bài hát không chỉ dừng ở nỗi buồn. Buitruonglinh gửi vào đó một lời nhắn nhẹ mà đẹp: nếu đã từng đánh mất nhau, nhưng sau cùng nhìn lại vẫn thấy thương, vẫn còn muốn quay lại, vẫn còn dõi theo nhau trong im lặng thì có lẽ nên cho cảm xúc ấy một cơ hội lần nữa. Yêu mà, đôi khi chỉ cần một bước thôi là gặp lại. Và nếu còn hy vọng đừng để nó trôi đi như đường chân trời luôn ở trước mắt nhưng không ai đủ can đảm để tiến tới.
Buitruonglinh mang đến màu sắc âm nhạc đầy cảm xúc (Nguồn: internet)
Đêm chung kết không chỉ là một sân khấu với anh, nó giống như một điểm khởi đầu mới. Anh không chỉ hát để thể hiện, anh hát để chia sẻ, để nói hộ những người từng tiếc nuối, từng yêu mà lỡ nhau. Và khi cả khán phòng nín lặng, rồi vỡ oà bằng những tràng pháo tay cuối bài, đó là minh chứng rõ nhất cho việc Buitruonglinh không cần chiêu trò, không cần cao trào chỉ cần một bài hát đúng tâm, đúng màu, đúng anh.
Một số nội dung khác tại BlogAnChoi:
Bài hát Đêm Giáng Sinh Mùa Hạ Bản tình ca hứa hẹn ‘gây bão’ mùa giáng sinh của LiveStage 4 Anh Trai Say Hi 2025
Bài hát Dẫu Có Đến Đâu Anh Trai Say Hi 2025: Khi âm nhạc hóa thành lời nguyện cầu cho tình yêu