Văn học thời kỳ Phục Hưng xuất hiện ở châu Âu từ thế kỷ 14 đến thế kỷ 17, là giai đoạn đánh dấu sự chuyển mình mạnh mẽ trong nhận thức, tư tưởng và nghệ thuật. Đây là thời kỳ mà những giá trị của văn hóa cổ đại Hy Lạp – La Mã được khám phá lại, đồng thời kết hợp với những nhu cầu và quan niệm mới về đời sống, xã hội và nhân phẩm. Văn học Phục Hưng vì thế phản ánh tinh thần thời đại: đề cao lý trí, khai phá bản thân, hướng tới đời sống thực và chú trọng phát triển cá nhân.Nền văn học thời Phục Hưng về cả ba thể loại thơ, tiểu thuyết và kịch đều có những tác phẩm có giá trị gắn liền với tên tuổi nhiều tác giả nổi tiếng.
Nhà thơ Dante. Nguồn: Internet
Nhà thơ nổi tiếng nhất đồng thời là người mở đầu cho phong trào Phục Hưng là Đantê (1265-1321). Đantê xuất thân trong một gia đình kỵ sĩ suy tàn ở Phirenxê, cha ông là một luật sư. Đantê không chống tôn giáo nhưng căm ghét giáo hội và giáo hoàng, mong muốn nước Ý được thống nhất. Lúc bấy giờ ở Phirenxê đang diễn ra cuọc đầu tranh giữa đảng Trắng (phái ủng hộ vua) và đảng Đen (phái ủng hộ giáo hoàng). Đantê tham gia đảng Trắng và năm 1300 được bầu làm một quan chấp chính của Phirenxê. Nhưng mới được hai tháng thì đảng Trắng thất bại, ông bị trục xuất khỏi Phirenxê và phải sống lưu vong ở các thành thị miền Nam Ý cho đến khi chết.
Tác phẩm trong thời kỳ đầu của ông là Cuộc đời mới. Đây là tác phẩm Đantê viết để tưởng nhớ người bạn gái thời thơ ấu của ông là Beatrice. Beatrice là một cô gái ngây thơ xinh đẹp mà ngay từ hồi mới 9 tuổi ông đã đem lòng yêu mến, nhưng về sau vì rụt rè, nàng tưởng ông không yêu nên đi lấy chồng và chẳng may chết sớm. Ông hết sức ân hận và thương xót nên viết tác phẩm này.
Tác phẩm lớn nhất của Đantê là Thần khúc. Tácphẩm này ông đã viết trong suốt 20 năm sống lưu vong, cho đến khi chết cũng chưa hoàn thành trọn vẹn. Toàn bộ tập thơ gồm 100 chương, ngoài chương lời tựa; nội dung chính chia làm 3 phần là địa ngục, tĩnh giới (nơi rửa tội) và thiên đường, mỗi phần gồm 33 chương.
Nội dung tác phẩm kể về một giấc mộng trong đó tác giả được nhà thơ nổi tiếng của La Mã là Viếcgiliut dẫn đi xem địa ngục và tĩnh giới, tiếp đó được Beatrice dẫn đi xem thiên đường. Về hình thức, “Thần khúc” giống như một tập trường ca kiểu cũ, trong đó dùng địa ngục và thiên đường làm bối cảnh và sử dụng nhiều điển tích thần học nhưng nội dung tưtưởng thì hoàn toàn mới.
Ngoài Đantê còn có nhà thơ trữ tình Pêtơraca (1304-1374). Thi phẩm của ông là tập thơ ca ngợi tình yêu tặng nàng Lôra, người mà ông yêu suốt đời và trở thành bất tử trong thơ của ông. Tập thơ này được coi là mẫu mực của thơ trữ tình Ý.
Nhà văn Boccaccio. Nguồn: Internet
Về lĩnh vực này trước hết phải kể đến Bôcaxitô (1313-1375), nhà văn Ý được đặt ngang hàng với hai nhà thơ Đantê và Pêtơraca và được gọi chung là “Ba tác giả lỗi lạc”. Tác phẩm nổi tiếng của ông là tập truyện ngắn Mười ngày. Tác phẩm này gồm 100 câu chuyện do3 chàng kỵ sĩ trẻ và 7 cô gái kể cho nhau nghe để đỡ buồn trong 10 ngày về sống tại một ngôi nhà ở nông thôn để tránh nạn dịch hạch xảy ra ở Phirenxê năm 1348. Bằng lối văn châm biếm dí dỏm, các câu chuyện ấy hoặc là kể lại những truyện trong thần thoại và truyền thuyết, hoặc là những câu chuyện của phương Đông, nhưng nhiều nhất là những câu chuyện khai thác trong xã hội đương thời, trong đó đề cập đến nhiều đối tượng như lái buôn, tu sĩ, giáo sĩ, quý tộc,… “Mười ngày” của Bôcaxitô là một tác phẩm có tính chất vạch thời đại trong lịch sử văn học châu Âu.
Sau khi phong trào văn hoá Phục Hưng lan rông sang các nước Tây Âu khác, ở Pháp và Tây Ban Nha đã xuất hiện hai nhà văn nổi tiếng, đó là Rabơle và Xécvăngtét.
Rabơle (1494-1558) lúc còn nhỏ đi tu, sau ra khỏi tu viện học nghành y và khoa học tự nhiên, đã từng làm thầy thuốc. Ông còn tinh thông về các mặt văn học, triết học, pháp luật, thực vật học, kiến trúc. Tác phẩm chủ yếu của ông là tiểu thuyết trào phúng Gácgăngchuya và Păngtagruyen. Về bề ngoài, tác phẩm này có vẻ hoang đường, nhưng nội dung lại nói về những người thực, việc thực trong xã hội lúc bấy giờ. Đó là giáo hoàng, giáo sĩ, vua, quan. Là cuộc sống lười biếng ăn bám, là những việc làm xấu xa đầy rẫy trong cuộc sống hàng ngày… Vì vậy đây là một tác phẩm hiện thực phê phán rất có giá trị.
Xécvăngtét (1547-1616) là một nhà văn lớn và là người đặt nền móng cho nền văn học mới ở Tây Ban Nha. Xécvăngtét xuất thân từ một gia đình quý tộc sa sút, thời trẻ tính thích mạo hiểm, đã tham gia đánh quân Thổ Nhĩ Kỳ ở trận Lepăngtơ ở Hi Lạp (năm 1571). Vì bị thương, ông bị bọn giặc biển bắt làm tù binh. Sau 5 năm ông trốn thoát được về quê hương, nhưng từ đó ông ngày càng nghèo túng, phải ra làm chức quan nhỏ.
Tác phẩm nổi tiếng nhất của ông, đồng thời cũng là kiệt tác của nền văn học thế giới là Đông Kisốt. Trong tác phẩm này, Đông Kisốt được miêu tả thành một người có phẩm chất cao quý, là kẻ tự bảo vệ tự do và chính nghĩa. Người nông dân Xăngsô cũng được khắc hoạ thành một người tuy có vẻ ngây ngô nhưng lại thông minh lanh lợi, chí công vô tư. Xây dựng một người nông dân thành một trong hai nhân vật chính của tác phẩm và gán cho nhân vật ấy những phẩm chất tốt đẹp như vậy, đó là điều rất hiếm lúc bấy giờ.
Tác giả William Shakespeare. Nguồn: Internet
Tác giả tiêu biểu của nghệ thuật kịch thời Phục Hưng, đồng thời là người tiêu biểu cho nền văn hoá Anh thời kỳ này là William Shakespeare (1564-1616). Trước Shakespeare, việc diễn kịch tỏng dân gian ở nước Anh đã rất thịnh hành. Từ năm 1580 về sau, nghệ thuật kịch nói của Anh càng phát triển. Lúc bấy giờ, ở London chỉ có 20 vạn người mà có đến 8 rạp kịch.
Kế thừa truyền thống của đất nước và tinh hoa của kịch Hi Lạp và La Mã cổ đại, Shakespeare đã đưa nghệ thuật kịch lên tuyệt đỉnh. Trong 20 năm hoạt động sáng tác (1592-1612) Shakespeare đã để lại 36 vở kịch gồm hài kịch (như vở Đêm thứ mười hai, Theo đuổi tình yêu vô hiệu, Người lái buôn thành Venexia), bi kịch (như các vở Romeo và Juliet, Hamlet, Othello, Vua Lia, Mácbét…), kịch lịch sử như Risớt II, Risớt III, Henri IV…
Trong các tác phẩm của mình, Shakespeare đã đưa lên sân khấu các nhân vật thuộc tất cả các tầng lớp trong xã hội từ vua quan, tướng lĩnh, giáo sĩ, thương nhân cho đến con sen, thằng nhỏ… và đã đề cập đến nhiều mặt, nhiều mâu thuẫn phức tạp trong cuộc sống xã hội vào giai đoạn chế độ phong kiến đang suy tàn và chủ nghĩa tư bản bắt đầu xuất hiện.
Văn học Phục Hưng là biểu hiện sống động của một thời kỳ lịch sử đầy biến chuyển, nơi con người được đặt ở trung tâm và trí tuệ, cảm xúc được tôn vinh. Tinh thần nhân văn, tự do sáng tạo và khám phá bản thân đã làm nên sức sống lâu bền của văn học thời kỳ này, đồng thời mở đường cho những tiến bộ về nghệ thuật, khoa học và tư tưởng của nhân loại.
Một số nội dung khác tại BlogAnChoi:
Top 20 sáng tác hay nhất của Benny Blanco
Top 15 bộ phim Hàn Quốc được chuyển thể từ webtoon hay nhất
1. Thơ
Nhà thơ Dante. Nguồn: Internet
Nhà thơ nổi tiếng nhất đồng thời là người mở đầu cho phong trào Phục Hưng là Đantê (1265-1321). Đantê xuất thân trong một gia đình kỵ sĩ suy tàn ở Phirenxê, cha ông là một luật sư. Đantê không chống tôn giáo nhưng căm ghét giáo hội và giáo hoàng, mong muốn nước Ý được thống nhất. Lúc bấy giờ ở Phirenxê đang diễn ra cuọc đầu tranh giữa đảng Trắng (phái ủng hộ vua) và đảng Đen (phái ủng hộ giáo hoàng). Đantê tham gia đảng Trắng và năm 1300 được bầu làm một quan chấp chính của Phirenxê. Nhưng mới được hai tháng thì đảng Trắng thất bại, ông bị trục xuất khỏi Phirenxê và phải sống lưu vong ở các thành thị miền Nam Ý cho đến khi chết.
Tác phẩm trong thời kỳ đầu của ông là Cuộc đời mới. Đây là tác phẩm Đantê viết để tưởng nhớ người bạn gái thời thơ ấu của ông là Beatrice. Beatrice là một cô gái ngây thơ xinh đẹp mà ngay từ hồi mới 9 tuổi ông đã đem lòng yêu mến, nhưng về sau vì rụt rè, nàng tưởng ông không yêu nên đi lấy chồng và chẳng may chết sớm. Ông hết sức ân hận và thương xót nên viết tác phẩm này.
Tác phẩm lớn nhất của Đantê là Thần khúc. Tácphẩm này ông đã viết trong suốt 20 năm sống lưu vong, cho đến khi chết cũng chưa hoàn thành trọn vẹn. Toàn bộ tập thơ gồm 100 chương, ngoài chương lời tựa; nội dung chính chia làm 3 phần là địa ngục, tĩnh giới (nơi rửa tội) và thiên đường, mỗi phần gồm 33 chương.
Nội dung tác phẩm kể về một giấc mộng trong đó tác giả được nhà thơ nổi tiếng của La Mã là Viếcgiliut dẫn đi xem địa ngục và tĩnh giới, tiếp đó được Beatrice dẫn đi xem thiên đường. Về hình thức, “Thần khúc” giống như một tập trường ca kiểu cũ, trong đó dùng địa ngục và thiên đường làm bối cảnh và sử dụng nhiều điển tích thần học nhưng nội dung tưtưởng thì hoàn toàn mới.
Ngoài Đantê còn có nhà thơ trữ tình Pêtơraca (1304-1374). Thi phẩm của ông là tập thơ ca ngợi tình yêu tặng nàng Lôra, người mà ông yêu suốt đời và trở thành bất tử trong thơ của ông. Tập thơ này được coi là mẫu mực của thơ trữ tình Ý.
2. Tiểu thuyết
Nhà văn Boccaccio. Nguồn: Internet
Về lĩnh vực này trước hết phải kể đến Bôcaxitô (1313-1375), nhà văn Ý được đặt ngang hàng với hai nhà thơ Đantê và Pêtơraca và được gọi chung là “Ba tác giả lỗi lạc”. Tác phẩm nổi tiếng của ông là tập truyện ngắn Mười ngày. Tác phẩm này gồm 100 câu chuyện do3 chàng kỵ sĩ trẻ và 7 cô gái kể cho nhau nghe để đỡ buồn trong 10 ngày về sống tại một ngôi nhà ở nông thôn để tránh nạn dịch hạch xảy ra ở Phirenxê năm 1348. Bằng lối văn châm biếm dí dỏm, các câu chuyện ấy hoặc là kể lại những truyện trong thần thoại và truyền thuyết, hoặc là những câu chuyện của phương Đông, nhưng nhiều nhất là những câu chuyện khai thác trong xã hội đương thời, trong đó đề cập đến nhiều đối tượng như lái buôn, tu sĩ, giáo sĩ, quý tộc,… “Mười ngày” của Bôcaxitô là một tác phẩm có tính chất vạch thời đại trong lịch sử văn học châu Âu.
Sau khi phong trào văn hoá Phục Hưng lan rông sang các nước Tây Âu khác, ở Pháp và Tây Ban Nha đã xuất hiện hai nhà văn nổi tiếng, đó là Rabơle và Xécvăngtét.
Rabơle (1494-1558) lúc còn nhỏ đi tu, sau ra khỏi tu viện học nghành y và khoa học tự nhiên, đã từng làm thầy thuốc. Ông còn tinh thông về các mặt văn học, triết học, pháp luật, thực vật học, kiến trúc. Tác phẩm chủ yếu của ông là tiểu thuyết trào phúng Gácgăngchuya và Păngtagruyen. Về bề ngoài, tác phẩm này có vẻ hoang đường, nhưng nội dung lại nói về những người thực, việc thực trong xã hội lúc bấy giờ. Đó là giáo hoàng, giáo sĩ, vua, quan. Là cuộc sống lười biếng ăn bám, là những việc làm xấu xa đầy rẫy trong cuộc sống hàng ngày… Vì vậy đây là một tác phẩm hiện thực phê phán rất có giá trị.
Xécvăngtét (1547-1616) là một nhà văn lớn và là người đặt nền móng cho nền văn học mới ở Tây Ban Nha. Xécvăngtét xuất thân từ một gia đình quý tộc sa sút, thời trẻ tính thích mạo hiểm, đã tham gia đánh quân Thổ Nhĩ Kỳ ở trận Lepăngtơ ở Hi Lạp (năm 1571). Vì bị thương, ông bị bọn giặc biển bắt làm tù binh. Sau 5 năm ông trốn thoát được về quê hương, nhưng từ đó ông ngày càng nghèo túng, phải ra làm chức quan nhỏ.
Tác phẩm nổi tiếng nhất của ông, đồng thời cũng là kiệt tác của nền văn học thế giới là Đông Kisốt. Trong tác phẩm này, Đông Kisốt được miêu tả thành một người có phẩm chất cao quý, là kẻ tự bảo vệ tự do và chính nghĩa. Người nông dân Xăngsô cũng được khắc hoạ thành một người tuy có vẻ ngây ngô nhưng lại thông minh lanh lợi, chí công vô tư. Xây dựng một người nông dân thành một trong hai nhân vật chính của tác phẩm và gán cho nhân vật ấy những phẩm chất tốt đẹp như vậy, đó là điều rất hiếm lúc bấy giờ.
3. Kịch
Tác giả William Shakespeare. Nguồn: Internet
Tác giả tiêu biểu của nghệ thuật kịch thời Phục Hưng, đồng thời là người tiêu biểu cho nền văn hoá Anh thời kỳ này là William Shakespeare (1564-1616). Trước Shakespeare, việc diễn kịch tỏng dân gian ở nước Anh đã rất thịnh hành. Từ năm 1580 về sau, nghệ thuật kịch nói của Anh càng phát triển. Lúc bấy giờ, ở London chỉ có 20 vạn người mà có đến 8 rạp kịch.
Kế thừa truyền thống của đất nước và tinh hoa của kịch Hi Lạp và La Mã cổ đại, Shakespeare đã đưa nghệ thuật kịch lên tuyệt đỉnh. Trong 20 năm hoạt động sáng tác (1592-1612) Shakespeare đã để lại 36 vở kịch gồm hài kịch (như vở Đêm thứ mười hai, Theo đuổi tình yêu vô hiệu, Người lái buôn thành Venexia), bi kịch (như các vở Romeo và Juliet, Hamlet, Othello, Vua Lia, Mácbét…), kịch lịch sử như Risớt II, Risớt III, Henri IV…
Trong các tác phẩm của mình, Shakespeare đã đưa lên sân khấu các nhân vật thuộc tất cả các tầng lớp trong xã hội từ vua quan, tướng lĩnh, giáo sĩ, thương nhân cho đến con sen, thằng nhỏ… và đã đề cập đến nhiều mặt, nhiều mâu thuẫn phức tạp trong cuộc sống xã hội vào giai đoạn chế độ phong kiến đang suy tàn và chủ nghĩa tư bản bắt đầu xuất hiện.
Văn học Phục Hưng là biểu hiện sống động của một thời kỳ lịch sử đầy biến chuyển, nơi con người được đặt ở trung tâm và trí tuệ, cảm xúc được tôn vinh. Tinh thần nhân văn, tự do sáng tạo và khám phá bản thân đã làm nên sức sống lâu bền của văn học thời kỳ này, đồng thời mở đường cho những tiến bộ về nghệ thuật, khoa học và tư tưởng của nhân loại.
Một số nội dung khác tại BlogAnChoi:
Top 20 sáng tác hay nhất của Benny Blanco
Top 15 bộ phim Hàn Quốc được chuyển thể từ webtoon hay nhất